Cảm nhận về mua Xuân của ông, vẫn không thoát ra ngoài nỗi ám ảnh đầy yêu thương: nghĩ về những bạn trẻ "Khởi nghiệp Xanh". Tôi muốn mời các bạn chia sẻ những cảm nhận của ông về một con dốc rất dễ thương:

MÙA XUÂN VÀ NHỮNG BƯỚC CHÂN ĐI LÊN DỐC

Mùa xuân về không chỉ trên cành đào, cành mai. Mùa xuân còn về trong balô của những bạn trẻ rời thành phố, ngược gió về quê, hoặc lặng lẽ ở lại miền đất khó, bắt đầu một hành trình chưa biết tên gọi sẽ là thành công hay trải nghiệm. Xuân về, đất nước như mở thêm một con đường nhỏ, đủ cho những người dám bước đi.

Ở miền núi, có bạn trẻ khởi nghiệp bằng những thửa ruộng bậc thang còn đọng sương sớm. Ở miền Trung, có người trẻ chọn nắng gió, chọn cát và biển để làm du lịch cộng đồng, làm muối sạch, làm rong biển. Ở đồng bằng, có người trở về với con tôm, hạt lúa, cánh sen, chấp nhận đi chậm để đi cùng bà con. Mỗi vùng đất có một mùa xuân riêng, và mỗi người trẻ mang trong mình một nhịp xuân khác nhau.

Khởi nghiệp không bắt đầu bằng tiền nhiều hay ý tưởng lớn. Nó bắt đầu từ một câu hỏi rất giản dị: “Quê mình còn thiếu điều gì?” Khi câu hỏi ấy đủ thật, con đường phía trước dù dốc cũng không làm người ta quay lưng. Dốc cao thì đi chậm. Đường trơn thì bám chắc. Quan trọng là không đi một mình.

Mùa xuân dạy người trẻ một bài học nhẹ nhàng: cây không chọn đất dễ để mọc. Cây chọn nơi có thể bám rễ. Có những hạt giống rơi vào sỏi đá, nhưng nếu biết chờ mưa, biết tìm khe nứt, thì vẫn có ngày xanh lá. Người trẻ cũng vậy. Dấn thân không phải để chứng tỏ mình giỏi hơn ai, mà để hiểu mình hợp với điều gì, và có thể góp phần nhỏ bé nào cho xứ sở.

Có những bạn trẻ đã từng thất bại. Thất bại không ồn ào, chỉ là một mùa xuân trôi qua mà giấc mơ chưa kịp nở. Nhưng xuân không trách ai cả. Xuân chỉ đến, lặng lẽ nhắc rằng còn đứng dậy được thì vẫn còn đường. Và mỗi lần đứng dậy, người ta hiểu thêm một chút về đất, về người, về chính mình.Điều đẹp nhất ở những người trẻ khởi nghiệp là họ không chỉ làm cho mình. Họ làm cho làng có thêm việc, cho xóm có thêm hy vọng, cho sản phẩm quê hương có thêm câu chuyện tử tế. Họ hiểu rằng, nếu chỉ đi một mình thì có thể nhanh, nhưng nếu muốn đi xa, phải đi cùng cộng đồng, đi cùng nhau. Và mùa xuân chỉ thật sự ở lại lâu nơi nào con người biết nắm tay nhau.

Trên khắp mọi miền đất nước, mùa xuân đang gọi tên những giấc mơ vừa chớm. Giấc mơ chưa cần lớn, chỉ cần bền. Chưa cần vang xa, chỉ cần đủ ấm để người trẻ không bỏ cuộc giữa đường. Như ánh nắng đầu năm, không gắt, nhưng đủ để đánh thức mầm cây.

Nếu bạn đang ở tuổi bắt đầu, xin đừng vội so mình với ai. Mỗi con dốc có độ cao riêng. Mỗi mùa xuân có nhịp điệu riêng. Quan trọng là bạn đã bước ra khỏi chỗ đứng an toàn, đã chọn dấn thân cho mình, cho cộng đồng, cho quê hương xứ sở.

Và rồi, một ngày nào đó, khi ngoái nhìn lại, bạn sẽ nhận ra: mùa xuân đẹp nhất không phải là mùa xuân đã qua, mà là mùa xuân bạn đã dám đi qua bằng cả niềm tin và lòng tử tế.

Ông là Lê Minh Hoan, "chú Sáu xích lô" của các bạn trẻ khởi nghiệp. Tôi đọc bài này và bật lên liền trong đầu một câu hỏi, cùng với câu hỏi của ông "Quê mình còn thiếu điều gì?". Đó là câu hỏi này "Quê mình có tài nguyên chính là gì, để khởi nghiệp, làm giàu, vươn mình từ thế mạnh đó?". Dù chỉ là cây mít, cây khoai mì, cây sơ ri, cây chùm ruột, con cá he, con tôm sống dưới tán rừng đước...

Ông Lê Minh Hoan, "chú Sáu xích lô" của các bạn trẻ khởi nghiệp.

Hôm qua tôi ngồi cạnh ông trong cuộc họp mặt nhân "10 năm đàn sếu khởi nghiệp của đất sen hồng". Mời khách điểm tâm bằng bánh ít, bánh khoai mì và bánh dừa, ông nói vui, tôi chạy ra chợ kiếm mua cho được mấy thứ này đãi người Sài Gòn đó. Tôi cười thầm, biết là ông không chạy ra chợ, nhưng tỉ mỉ thiết tha "khoe" những món bánh mộc mạc quê nhà thì chắc chắn có.

Mời khách điểm tâm bằng bánh ít, bánh khoai mì và bánh dừa, ông Hoan nói vui, tôi chạy ra chợ kiếm mua cho được mấy thứ này đãi người Sài Gòn đó.
Ông Nam, chủ tịch HTX Chanh ko hạt Mỹ Long (100 ha) tự giới thiệu: " Tôi cũng tham gia đàn sếu mà tôi năm chín tuổi gưởi rổi. Ông có đặt trường Đại học Bách Khoa một công trình cho HTX.

Cuộc họp mặt thân tình, chân chất như đang ngồi quanh đống lửa trại tâm tình. Có nhiều câu chuyện hay đã được kể về hành trình 10 năm đó, đặc biệt là những thất bại, những sáng kiến của học trò trung học, những cặp vợ chồng khởi nghiệp trong âu lo và lắm thất bại chen lẫn thành công.

Ông Hoan mang theo 100 cuốn sách, món quà quí luôn đi với ông, với chương trình "đọc sách cùng Xích Lô". Các nhà khởi nghiệp chọn sách cho mình

Cuối cùng nghe ông Chủ tịch tỉnh mới, ông Pham Thành Ngại, là người từ Cà Mau mới chuyển về làm "ông đầu tỉnh" ở đây. Hóa ra ông cũng là một tay kể chuyện rất đời và rất cừ. Khi nghe ông kể rành rọt về vùng đất quê này và ý nghĩa của tinh thần hợp tác rồi ông nói, tôi không dám hứa gì nhiều rằng sẽ sống chết với "đàn sếu" đã trưởng thành này nhưng tôi tin khi chúng sát cánh cùng đi, dù thất bại, khó khăn, cùng vượt qua thì tỉnh mình và đất nước sẽ ngày càng phát triển.

Ông Phạm Thành Ngại, chủ tich tỉnh đứng bên trái ông Lê Minh Hoan.
2 em học sinh cấp 2 cùng chế ra mày lột vỏ hột sen đang giới thiệu chiếc máy với hội nghị

MÙA XUÂN, ĐI LÊN DỐC